Giáo dục không phải là đổ đầy một thùng nước, mà là làm sáng lên ngọn lửa "

Ngày 19 tháng 12 năm 2017

ĐĂNG NHẬP TÀI KHOẢN

 » Tin tức

Tin tức

Cập nhật lúc : 09:16 15/12/2015  

VẬN DỤNG KIẾN THỨC VĂN HỌC TRONG DẠY HỌC LỊCH SỬ LỚP 12: Bài 20. CUỘC KHÁNG CHIẾN TOÀN QUỐC CHỐNG THỰC DÂN PHÁP KẾT THÚC THẮNG LỢI (1953-1954)


Bài 20. CUỘC KHÁNG CHIẾN TOÀN QUỐC CHỐNG THỰC DÂN PHÁP KẾT THÚC THẮNG LỢI (1953-1954) (tiếp theo và hết)

Cuộc tiến công chiến lược đông xuân 1953-1954 và chiến dịch Điện Biên Phủ

Người học trước hết cần nắm được những hiểu biết cơ bản về địa bàn Điện Biên Phủ. Đây là một thung lũng lòng chảo rộng lớn ở phía Tây rừng núi Tây Bắc. Cánh đồng Điện Biên Phủ dài 18km, rộng từ 6 đến 8km. Đây được xem là cánh đồng rộng lớn và giàu có nhất, dân cư đông nhất ở Tây Bắc. Với địa hình và vị trí của mình, Điện Biên Phủ có thể xây dựng thành một địa bàn chiến lược hết sức quan trọng, một vị trí chiến lược cơ động ở giữa miền Bắc Việt Nam, Thượng Lào và miền Tây Nam Trung Quốc, có thể trở thành một căn cứ lục quân và không quân hết sức lợi hại.

Pháp đã xây dựng Điện Biên Phủ thành pháo đài bất khả xâm phạm. Đây là sản phẩm của cái gọi là tập đoàn cứ điểm với lực lượng mạnh, tổ chức phòng thủ hiện đại. Giới chỉ huy Pháp đã tương kế tựu kế, kéo chủ lực của ta lên Tây Bắc để làm điểm quyết chiến chiến lược.

Theo Đại tướng Võ Nguyên Giáp, tập đoàn cứ điểm trở thành biện pháp phòng ngự cao nhất của địch, có ý nghĩa chiến lược mà ta không thể không phá nếu muốn đưa cuộc kháng chiến tiến lên. Địch chọn Điên Biên Phủ làm điểm quyết chiến chiến lược với ta thì ta cũng chọn đây là điểm quyết chiến chiến lược với địch.

Lúc đầu trong kế hoạch tác chiến của ta có bộ phận cố vấn Trung Quốc giúp đỡ chủ trương tiến hành đánh nhanh thắng nhanh. Thậm chí trong dự tính, ta có thể  thắng trong vòng vài ngày đêm. Theo kế hoạch ngày 25 tháng 1 năm 1954 ta nổ súng, nhưng sau đó đã phải hoãn lại. Đến ngày 28 tháng 1, và tiếp tục hoãn cho đến ngày 13 tháng 3 mới bắt đầu cuộc tiến công.

Để tìm hiểu rõ hơn về chọn cách đánh, thay đổi cách đánh trong chiến dịch Điện Biên Phủ, chúng ta có thể sử dụng đoạn trích sau, tác phẩm Không phải huyền thoại của nhà văn Hữu Mai.

“Còn 20 giờ nữa là nổ súng. Tính lại từ khi trao nhiệm vụ chiến đấu ở Thẩm Púa tới nay là mười một ngày. Nhưng anh tưởng như cả tháng đã trôi qua. Chung quanh vẫn chỉ nói tới chiến thắng. Qua những năm chiến tranh, anh đã rút ra được kinh nghiệm: “Trước một trận đánh, người chỉ huy không chỉ nghĩ đến thắng lợi, mà phải đặt cho mình câu hỏi: “Nếu không thắng thì sao?” Ta đã tung tất cả lực lượng ưu tú nhất của cuộc kháng chiến vào đây. Khi đó anh còn chưa biết bộ tham mưu của Nava, bộ tham mưu của Cogny, và bản thân Đơ-cát-tơ-ri đã có chủ định sử dụng con nhím Điện Biên Phủ là một cái máy nghiền để nghiền nát quân đoàn tác chiến Việt Minh, đây chính là cơ hội bằng vàng mà đội quân viễn chinh Pháp đã tìm kiếm từ ngày đầu cuộc kháng chiến.

Anh lại nhớ đến lời Bác nói trong cuộc họp Thường vụ: “Chiến trường ta hẹp, người, của, ta không nhiều, cho nên chỉ được thắng không được bại, vì bại thì hết vốn!” Lần đầu anh nhận thấy đội quân chủ lực bách chiến bách thắng của ta chỉ là một lực lượng nhỏ so với quân địch. Đảng ta hết sức nâng niu, gìn giữ nó như bình pha lê. Nó có thể lâm nguy nếu tung vào một trận đánh bất lợi. Và sự mất còn của nó gắn với thành bại của chiến tranh. Cơ-lô-vít ví chiến tranh như một canh bạc, vì có quá nhiều yếu tố ngẫu nhiên, nhưng anh không bao giờ được nghĩ chiến tranh là một canh bạc để trông chờ vào sự may rủi.

Đêm 25 tháng 1 năm 1954, anh không sao chợp mắt. Đầu đau nhức. Anh gọi y sỹ Thùy. Thùy đăm đăm nhìn anh rồi nói:

Mười đêm rồi, anh không ngủ. Anh phải ngủ một vài đêm thì mới hết nhức đầu!

Mình muốn ngủ lắm, nhưng không ngủ được. Đêm nay lại càng không ngủ được!

Thùy chạy đi một lát, rồi đem về một nắm lá ngải cứu đã được hơ lửa nóng, buộc lên trán anh.

Nắm ngải cứu nóng và hương thơm của nó làm đầu anh đỡ đau, dịu đi. Một lần nữa, anh lại tự hỏi: Vì sao mọi người đều chỉ nói đến chiến thắng? Có thể là nhiều người tin vào sự sung mãn của những đoàn quân đầy sinh lực sau một thời gian luyện tập, và đặc biệt là tinh thần chiến đấu của cán bộ, chiến sĩ sau chỉnh quân chính trị. Anh đã biết sức mạnh tinh thần có ý nghĩa quyết định như thế nào đối với trận đánh. Nhưng không phải chỉ với sức mạnh tinh thần mà ta lúc nào cũng chiến thắng quân địch! Nhiều cán bộ của anh đã qua hàng trăm trận lớn, nhỏ, không phải không biết điều này! Anh nhận ra…Đây chính là lòng tin vào sự lãnh đạo của Đảng, của Bộ Tổng tư lệnh, kinh nghiệm của các cố vấn, vào chính những người đang chỉ huy họ. Lòng tin không phải ngẫu nhiên mà có. Nó đã được xây dựng từ những ngày Bác lên hang rừng Pác-Bó dựng cờ khởi nghĩa, cuộc kháng chiến 3000 ngày cực kỳ gian khổ, những chiến thắng nối tiếp chiến thắng, qua từng chiến dịch bao người ngã xuống, nhưng cứ mỗi mùa khô lên đường mọi người đều tin rằng chiến công lần này còn lớn hơn lần trước. Cũng chính niềm tin này đã mang lại cho họ  khi nhận nhiệm vụ ý nghĩ là mình có thể hi sinh, đơn vị mình có thể bị tổn thất nặng nề, đó là cái giá phải trả, nhưng trận đánh nhất định sẽ thành công. Không ai muốn bị mang tiếng là thiếu tin tưởng, là dao động trước một trận đánh lịch sử. Điều này đã buộc mọi người không thể lên tiếng nói về khó khăn của đơn vị mình. Sự im lặng sai lầm và vô cùng nguy hiểm hiện nay chính là toàn thể cán bộ, chiến sĩ đều đặt lòng tin tuyệt đối vào sự sáng suốt, chủ trương của trên!

Giờ này pháo binh đã vào vị trí, các đại đoàn đều có mặt ở tuyến xuất phát xung phong. Quyết định hoãn trận đánh sẽ tác động tới tinh thần bộ đội như thế nào…?

Nhưng đây chính là trách nhiệm mà anh không thể thoái thác. Dù có thể nào vẫn không thể tiến hành trận đánh vào ngày mai. Anh tin là là không giống như ngày đầu tới mặt trận, lúc này anh đã có đủ yếu tố để đặt lại vấn đề.

Phải họp ngay Đảng ủy mặt trận… Suốt đêm anh chỉ mong trời chóng sáng.”

Để thay đổi cách đánh trong chiến dịch Điện Biên Phủ, giáo viên nhắc lại cuộc họp của Đảng ủy mặt trận.

“ chỉ huy trưởng nói:

Tinh thần bộ đội là rất quan trọng, nhưng quyết tâm phải có cơ sở…Hậu cần là điều kiện tiên quyết, nhưng cuối cùng, quyết định là phải có cách đánh đúng.

Tham mưu trưởng Hoàng Văn Thài nói:

Anh Văn cân nhắc cũng phải… Nhưng lần này ta có ưu thế về binh lực, hỏa lực, lần đầu có lựu pháo 105 kiềm chế pháo binh địch, pháo cao xạ kiềm chế không quân địch, sẽ tạo bất ngờ lớn, lại có kinh nghiệm của bạn. Riêng về tinh thần của cán bộ, chiến sĩ thì chúng ta thấy chưa bao giờ như lần này, tôi tin rằng nếu đánh vẫn có thể thắng.

Trao đổi một hồi vẫn chưa đi tới kết luận. Đa số vẫn giữ nguyên lập trường trong cuộc họp tại Thẩm Púa. Chỉ huy trưởng không ngờ tình hình lại khó khăn hơn mình đã dự kiến. Anh đề nghị cuộc họp tạm dừng một lát. Mọi người im lặng dạo bên bờ suối dưới tác nước. Ánh sáng mặt trời đã le lói, sương mù đang tan dần.

Khi cuộc họp tiếp tục, Chỉ huy trưởng biết cuộc tranh luận không thể kéo dài, anh nói:

Tình hình khẩn trương. Cần sớm có quyết định. Vô luận tình hình như thế nào, chúng ta vẫn phải nắm chắc nguyên tắc cao nhất là “Đánh chắc thắng”. Trước khi tôi ra đi, Bác trao nhiệm vụ “Trận này rất quan trọng, phải đánh cho thắng. Chắc thắng mới đánh, không chắc thắng không đánh”. Với tình thần trách nhiệm trước Bác và Bộ Chính trị, tôi đề nghị các đồng chí trả lời câu hỏi “Nếu đánh có chắc thắng trăm phầm trăm không?”...

Để bảo đảm nguyên tắc cao nhất là “đánh chắc thắng”, cần chuyển phương châm tiêu diệt địch từ “đánh nhanh thắng nhanh” sang đánh “đánh chắc tiến chắc”. Nay quyết định hoãn cuộc tiến công. Ra lệnh cho bộ đội trên toàn tuyến lui về địa điểm tập kết, và kéo pháo ra. Công tác chính trị bảo đảm triệt để chấp hành mệnh lệnh lui quân như mệnh lệnh chiến đấu. Hậu cần chuyển sang chuẩn bị theo phương châm mới….

Sau này Đại tướng Võ Nguyên Giáp nói: Trong ngày hôm đó, ông đã thực hiện “một quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời chỉ huy của mình”.”

 

Ảnh: Chiến thắng Điện Biên Phủ. Nguồn: internet

Về sự chuẩn bị của quân và dân ta cho chiến dịch Điện Biên Phủ, người học có thể tham khảo bài thơ “Hoan hô chiến sĩ Điện Biên” của nhà thơ Tố Hữu.

“Dốc Pha Đin chị gánh, anh thồ

Đèo Lũng Lô anh hò chị hát

Dù bom đạn xương tan thịt nát

Không sờn lòng không tiếc tuổi xanh…”

Về khí thế chiến đấu và chiến thắng của quân và dân ta trong chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.

“….

Hoan hô chiến sĩ Điện Biên 
Chiến sĩ anh hùng 
Đầu nung lửa sắt 
Năm mươi sáu ngày đêm khoét núi, 
ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt 
Máu trộn bùn non 
Gan không núng 
Chí không mòn! 
Những đồng chí thân chôn làm giá súng 
Đầu bịt lỗ châu mai 
Băng mình qua núi thép gai 
Ào ào vũ bão, 
Những đồng chí chèn lưng cứu pháo 
Nát thân, nhắm mắt, còn ôm... 
Những bàn tay xẻ núi lăn bom 
Nhất định mở đường cho xe ta 
lên chiến trường tiếp viện…”.

Người học cũng có thể tham khảo bài thơ Quân ta toàn thắng ở Điện Biên Phủ của Hồ Chủ Tịch:

“…

Quân giặc chống cự tuy rất hăng

Quân ta anh dũng ít ai bằng

Na-va, Cô-nhi đều méo mặt

Quân giặc tan hoang, ta vây chặt

Giặc kéo từng loạt ra hàng ta

Quân ta vui hát khải hoàn ca

Mười ba quan năm đều hàng nốt

Tên tướng chỉ huy cũng bị nhốt

Một vạn sáu ngàn tên giặc Tây

Đều là tù binh hoặc bỏ thây.”

Ngày 7 tháng  5 năm 1954, lá cờ Quyết chiến quyết thắng của ta tung bay trên nóc hầm của tướng Đờ-Cát-tơ-ri. Hơn 1 vạn quân địch ở Mường Thanh kéo cờ trắng đầu hàng. Điện Biên Phủ thất thủ đánh dấu sự sụp đổ âm mưu và kế hoạch tái chiếm lại Đông Dương của Pháp. Thực dân Pháp từ chỗ huênh hoang có thể tái chiếm lại Đông Dương trong vòng từ vài tuần đến vài tháng đã phải ngậm ngùi chịu thất bại, từ bỏ âm mưu xâm lược nước ta một lần nữa.

                                                                                                Võ Thanh Bắc

Số lượt xem : 766

Chưa có bình luận nào cho bài viết này



Các tin khác